/ TIN TỨC / Góc tri ân / Một câu chuyện tình người
DSC_1828

Một câu chuyện tình người

Bệnh viện xin chia sẻ về câu chuyện của Và Lào Phống, cậu bé Lào dũng cảm chống chọi với căn bệnh ung thư hạ họng xâm lấn miệng thực quản tại khoa Tai Mũi Họng, BV HNĐK Nghệ An. Câu chuyện của Phống không chỉ là chuyện về một bệnh nhân mang trong mình căn bệnh ung thư, mà còn là câu chuyện cảm động về tình người, về lòng nhân ái, trắc ẩn; về sự đùm bọc, đoàn kết của những con người đến từ 2 dân tộc Việt – Lào.
Và Lào Phống là cậu bé đến từ huyện Sầm Nưa, tỉnh Hủa Phăn, nước CHDCND Lào.
Sinh ra trong gia đình đông con, nghèo khó. Ở tuổi 15, cậu bé con áp út trong gia đình nông dân, Lào Phống lớn lên đầy khỏe mạnh, rắn rỏi như cây rừng. Đến một ngày, tai họa ập đến khi em phát hiện họng mình đau, đầu nhức dai dẳng, và thực sự có vấn đề về sức khỏe khi cơ thể ngày càng gầy yếu, sụt cân.
Rong ruổi khắp các bệnh viện ở Lào, nhưng Phống vẫn không thể phát hiện ra bệnh chính xác để điều trị. Nghe nhiều lời khuyên chuyên môn, Và Lào Phống được gia đình quyết định cho “xuất ngoại”, qua cửa khẩu Thông Thụ (Quế Phong), sang Bệnh viện HNĐK Nghệ An để khám và chữa bệnh.

Bán vội 3 con bò làm hành trang lên đường, ngày 24/7, bố mẹ đưa Lào Phống tới Bệnh viện HNĐK Nghệ An. Qua thăm khám, giải phẫu bệnh cẩn thận, căn bệnh khiến Phống đau ốm lâu nay đã được phát hiện. Tin buồn như sét đánh ngang tai: Lào Phống bị căn bệnh ung thư hạ họng xâm lấn miệng thực quản. Do gia đình ở vùng sâu, vùng xa của Lào, thiếu thốn thông tin và cơ sở khám bệnh kỹ thuật cao nên khi phát hiện bệnh đã muộn, từ đó dẫn tới khó khăn cho điều trị. Bác sỹ khuyên gia đình nên cho Phống chuyển tuyến trên, tới bệnh viện chuyên ngành ung thư để được tiến hành xạ trị, hóa trị; bởi đây là phương pháp điều trị chính. Nếu được tiếp tục chuyển lên tuyến trên, cơ hội kéo dài sự sống cho em vẫn còn le lói, dẫu rằng cơ hội quá đỗi mong manh.
Thật xót xa cho hoàn cảnh của gia đình Phống! Số tiền mang theo để chữa bệnh và chi trả sinh hoạt phí cho em đã cạn kiệt. Để bám trụ lại Bệnh viện Nghệ An những ngày qua là sự cố gắng rất lớn từ gia đình em và những tấm lòng nhân ái xung quanh; vấn đề chuyển tuyến điều trị tiếp là điều không thể. Đất khách quê người, cách xa nhà hàng trăm km, túng thiếu rồi cũng không thể nhờ ai giúp đỡ. Bất đồng ngôn ngữ, những ngày mới đem em sang điều trị, khó khăn vất vả trăm bề nhưng gia đình không thể chia sẻ. Nhưng rồi, qua quan sát và nhờ được người phiên dịch, hoàn cảnh khó khăn của Phống đã được các y, bác sỹ và bệnh nhân- người nhà bệnh nhân khoa Tai Mũi Họng nắm bắt và kêu gọi hỗ trợ kịp thời.
Mỗi ngày Phống được Ban Trợ giúp xã hội hỗ trợ các suất cháo đầy đủ dinh dưỡng ăn qua sonde để cố gắng duy trì sự sống. Còn bố mẹ em được chính những người cùng chung cảnh ngộ chăm bệnh đùm bọc, sẻ chia. Và mỗi lần được những người Việt Nam gửi chút quà, bố Phống lại bật khóc vì cảm động. “Cảm ơn” có lẽ là từ Tiếng Việt duy nhất bác học được trong những ngày chăm con nơi đây. Đi kèm đó luôn là câu tiếng Lào “Người Việt tốt quá!”.
Phống rất ngoan. Dù đau đớn rất nhiều, nhưng em không bao giờ rên la, kêu khóc. Mở đôi mắt nhìn cuộc sống mờ ảo vì chiếc khăn chườm mát, hạ sốt cho em che đi phần nào, nhưng em âm thầm quan sát xung quanh. Em nhận thức được đôi vai gầy của cha mẹ mình run lên bần bật trong tiếng nấc thương con, và tiếng nghẹn ngào vì xúc động tình thương người Việt dành cho mình. Kìa là bác chủ tịch hội đồng người bệnh cùng dì Hạnh, điều dưỡng trưởng của khoa Tai Mũi Họng cùng đến thăm em trước khi em ra viện về nhà. Các y, bác sỹ của khoa, mỗi người một ít góp được cho em số tiền gần 2,5 triệu để trao cho bố mẹ lo cho em dọc đường. Và cả cán bộ Ban Trợ giúp xã hội Bệnh viện lên thăm, quyết định hỗ trợ 1 chuyến xe cấp cứu cùng cán bộ y tế hộ tống, để đem em về Lào an toàn, trị giá gần 5 triệu đồng nữa.

DSC_1828
Trưa nay, cậu bé người Lào bé nhỏ Và Lào Phống về nhà, về với quê hương, về với bà con thôn bản. Những giọt nước mắt của những cán bộ y tế, của những người bệnh và người chăm nuôi lại tiếp tục rơi, như vốn dĩ mấy ngày qua họ vẫn thương yêu nhau như vậy. Tình thương của những người từng không quen biết, nhưng chỉ sau mấy ngày nằm viện mà đã đậm đà, sâu nặng như bao đời nay 2 dân tộc Việt – Lào dành trọn cho nhau.
Phống ơi, ước ao chuyến này về cha mẹ em kịp lo liệu đủ nguồn kinh phí lớn, và em còn đủ sức khỏe để gắng gượng đến ngày quay lại Việt Nam lần nữa để được xạ trị, hóa trị. Với người dân Lào sang điều trị, việc chi trả viện phí 100% sẽ vô cùng khó khăn và nặng nề cho gia đình thuần nông nghiệp như gia đình em. Dẫu biết là rất khó, nhưng bao người đã từng gặp và thương em vẫn thầm ước như vậy, Phống à…

20170809_103351 20170809_103744 20170809_103745 20170809_104106 20170809_122432 20170809_122509 20170809_122513 20170809_122619 20170809_122728

Chưa có bình luận nào